• Chủ tịch HĐKH Trung tâm MEC đối thoại cùng Tổng thống Mỹ Barack Obama

    Chủ tịch HĐKH Trung tâm MEC đối thoại cùng Tổng thống Mỹ Barack Obama

  • Đối thoại về vấn đề “Tiếp cận thông tin” với các bạn trẻ

    Đối thoại về vấn đề “Tiếp cận thông tin” với các bạn trẻ

  • Chính thức phát động chiến dịch “Chống thực phẩm bẩn” và trao giải Vành Khuyên Xanh lần I

    Chính thức phát động chiến dịch “Chống thực phẩm bẩn” và trao giải Vành Khuyên Xanh lần I

  • Nhóm “Chống thực phẩm bẩn” gửi kiến nghị lên Thủ tướng Chính phủ

    Nhóm “Chống thực phẩm bẩn” gửi kiến nghị lên Thủ tướng Chính phủ

  • Công bố 6 đặc tính chứng nhận sản phẩm “Xanh & Sạch”

    Công bố 6 đặc tính chứng nhận sản phẩm “Xanh & Sạch”

  • Tổng hợp các giải Vành Khuyên: Tháng 6/2013 - Tháng 1/2016

    Tổng hợp các giải Vành Khuyên: Tháng 6/2013 - Tháng 1/2016

  • TỔNG HỢP CÁC HOẠT ĐỘNG, DỰ ÁN CỦA MEC ĐẾN NGÀY 1/1/2015

    TỔNG HỢP CÁC HOẠT ĐỘNG, DỰ ÁN CỦA MEC ĐẾN NGÀY 1/1/2015

  • “Ai cũng được phạt báo chí?” - Hội thảo và kiến nghị sửa đổi chính sách

    “Ai cũng được phạt báo chí?” - Hội thảo và kiến nghị sửa đổi chính sách

  • Triển lãm tranh biếm "Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"

    Triển lãm tranh biếm "Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"

  • Hội thảo trực tuyến “Truyền thông và CSO”

    Hội thảo trực tuyến “Truyền thông và CSO”

“Ai cũng được phạt báo chí?” - Hội thảo và kiến nghị sửa đổi chính sách

Hội thảo tập trung vào 3 vấn đề chính: Thẩm quyền xác định tính đúng - sai của thông tin trên báo chí; Mức độ xử phạt; và đề nghị bổ sung chế tài đối với hành vi cung cấp thông tin chậm - sai - hoặc không cung cấp thông tin của CQNN.

Ngày 5/2/2015 tại Hà Nội, Trung tâm Truyền thông Giáo dục cộng đồng (MEC) phối hợp cùng báo điện tử VTC News, báo Bưu điện Việt Nam (Infonet), báo Pháp luật TPHCM và báo Giáo dục Việt Nam tổ chức Hội thảo "Chế tài hành chính về xử lý thông tin sai sự thật trên báo chí: Ai cũng được phạt báo chí?".

Hội thảo được tổ chức trong bối cảnh cơ quan nhà nước thuộc nhiều lĩnh vực như Tài chính, Y tế, Giáo dục, Khoa học & Công nghệ, Tài nguyên & Môi trường, Giao thông,… đang soạn thảo và đưa ra chế tài xử phạt nhà báo, cơ quan báo chí về hành vi “thông tin sai sự thật” liên quan đến lĩnh vực họ quản lý với nhiều mức phạt khác nhau, nhiều chủ thể phạt khác nhau​ gây ra sự chồng chéo trong quản lý báo chí và ảnh hưởng đến môi trường tác nghiệp báo chí​.​

Hội thảo có sự tham dự của gần 100 đại biểu đến từ các cơ quan Đảng, Chính phủ, cơ quan báo chí, tổ chức xã hội và tập trung vào 3 vấn đề chính: (1) Thẩm quyền xác định tính đúng - sai của thông tin trên báo chí; (2) Mức độ xử phạt đối với nhà báo, tòa soạn; và (3) Đề nghị bổ sung chế tài đối với hành vi cung cấp thông tin chậm - sai - hoặc không cung cấp thông tin của cơ quan nhà nước.

(Hiện tại, chỉ có chế tài đối với hành vi không cung cấp thông tin cho báo chí của cơ quan nhà nước với mức phạt 200.000 - 500.000 đồng. Hành vi chậm cung cấp thông tin hoặc cung cấp thông tin sai cho báo chí hiện chưa có chế tài).

MEC xin trích đăng các ý kiến của các đại biểu tham dự chương trình:


Ông Nguyễn Văn Hùng – Vụ báo chí xuất bản, Ban Tuyên giáo Trung ương: Năm 2014, câu chuyện về các bộ, ngành có ý kiến xử phạt và yêu cầu báo chí khi đưa thông tin sai sự thật về cơ quan, tổ chức mình được báo đài phản ánh rất nhiều. Những thông tin đó rất đáng được suy ngẫm. Các bộ ngành có quyền lợi riêng va đập với báo chí nên quan điểm khác nhau là bình thường do vậy tôi cho rằng chúng ta cần dân chủ thảo luận để làm sao thông tin đem lại lợi ích cho đất nước.

Ví dụ như Nghị định 159/2013 đã quy định là giao quyền xử phạt báo chí cho Bộ TT&TT. Vậy bây giờ, nếu giao các bộ thì sẽ xử lý rắc rối như thế nào? Ai cũng phạt sẽ tạo ra những nhiễu loạn, vậy đâu là biện pháp giải quyết để không ảnh hưởng đến hoạt động báo chí?

Tôi cho rằng Bộ Tư pháp nên có câu trả lời công khai để đảm bảo sự đồng thuận của mọi người khi ban hành các quy định này.



Ông Mai Phan Lợi, Trưởng đại diện báo Pháp luật TP HCM tại Hà Nội: Hiện nay mức xử phạt đối với việc thông tin sai của báo chí rất hỗn loạn. Có bộ ngành đưa ra quy định xử phạt với mức 3 triệu đồng nếu báo chí thông tin sai sự thật, nhưng có bộ đưa ra mức xử phạt lên tới 100 triệu đồng. Tôi không hiểu căn cứ vào đâu mà các ngành đưa ra con số ấy. Bởi không thể nói bộ ngành này quan trọng nên phải xử phạt nặng, còn bộ ngành khác ít quan trọng hơn nên xử phạt nhẹ hơn được.

Hơn nữa, trong khi các bộ ngành đòi phạt báo chí với mức rất cao thì Nghị định 159/2013 do Bộ TT-TT soạn thảo chỉ có chế tài cho hành vi không cung cấp thông tin của các cơ quan nhà nước với mức phạt rất nhẹ: 200.000 - 500.000 đồng. 500.000 đồng ấy so với mức phạt đến 100 triệu đồng tại điều 8a dự thảo tờ trình của Bộ tư pháp là rất bất hợp lý. Đấy là còn chưa kể đến việc các cơ quan này "bỏ quên" hai hành vi chậm cung cấp thông tin và cung cấp thông tin sai cho báo chí của các cơ quan nhà nước.

Ví dụ như đợt giảm giá xăng vừa mới đây, Bộ Tài chính là đầu nguồn thông tin nhưng đưa ra những thông tin không thống nhất khiến báo chí thông tin không chính xác. Lúc trưa thì Bộ Tài chính cung cấp thông tin giá xăng giảm 1.400 đồng, sau đó đến chiều lại thông báo giảm 1.900 đồng. Thông tin sai như vậy thì Bộ Tài chính chịu trách nhiệm thế nào lại không thấy được đề cập. Nhưng nếu là báo đưa tin sai thì lại đòi xử phạt nặng. Như vậy rõ ràng là không công bằng.



Ông Đào Ngọc Tước – Phó Tổng Biên tập Báo Giáo dục Việt Nam: Tôi muốn nhấn mạnh đến quyền xác định đúng sai đối với thông tin trên báo chí. Tại sao chúng ta không lấy chính toà án làm cơ quan xác định vấn đề này?

Tôi thông tin sai sự thật, báo tôi thông tin sai sự thật, tôi phải đền bù nếu toà xác định rằng tôi sai, chứ không phải quanh quẩn với cơ quan nhà nước. Cơ quan quản lí nhà nước nên làm việc tiếp theo là xử lí báo chí về mặt cán bộ hay hành chính, nhưng phải có căn cứ là xác định sai đúng bằng toà án.

Tôi cho rằng xử phạt hàng trăm triệu hoặc hơn cũng không có vấn đề gì. Nếu sai thì phải chịu, phải cải chính, phải xử phạt chứ không vấn đề gì.

Vấn đề nữa là nếu một bộ nọ ngành kia đứng ra xử phạt báo chí thì tiền phạt đấy ai hưởng, đối tượng mà chúng ta thông tin sai về họ, họ có được hưởng không? Nếu xử phạt như thế này thì vào túi ai? Nói thật là tiền phạt sẽ vào Nhà nước, người bị thiệt hại không được đồng nào cả, cái đấy có xứng đáng không? Có đúng không? Tôi cho rằng vẫn chưa đúng.

Quyền xác định đúng sai cần thống nhất trao cho toà án, toà án sẽ quyết định vấn đề này.

Ví dụ, khi báo chúng tôi thông tin ra thì đối tượng phản ánh của chúng tôi cho rằng tôi sai đến làm việc với chúng tôi khi không thoả mãn thì mời khởi kiện ra toà án, chúng ta có luật rồi chứ có phải là không có đâu. Khi khởi kiện ra toà án, nếu toà án xác định rằng báo Giáo dục Việt Nam sai, giả dụ như thế, bị phạt 30 triệu, tôi phải thi hành án, tôi nộp 30 triệu, tôi cải chính thông tin.

Sau khi tòa ra phán quyết thì lúc đó, Bộ Thông tin – Truyền thông sẽ xử lý về mặt cán bộ đối với người làm báo như tôi thì sẽ phù hợp hơn.

Thứ hai, tôi kêu gọi tất cả đồng nghiệp chúng ta cùng đồng loạt đề nghị các cơ quan quản lý nhà nước, nếu như cứ tiếp tục xây dựng nghị định theo hướng như vậy thì phải đưa thêm điều khoản, phải bổ sung quy định về xử phạt người cung cấp thông tin sai sự thật tương xứng với hành vi sai của báo chí. Trong trường hợp thông tin báo chí nhận được là không chính xác, từ người có trách nhiệm cung cấp thì mức phạt phải gấp 3 lần mới đúng bởi lẽ mức phạt hiện nay đối với người có thẩm quyền quá thấp, chỉ từ 200.000 - 500.000đồng. Mức phạt này quá nhẹ nhàng, người ta không sợ, người ta cứ tiếp tục. Nhiều khi để trả lời báo chí cho xong chuyện, thì người ta cung cấp thông tin cho báo chí theo kiểu cho nó xong. Chúng ta có nguồn tin từ người có trách nhiệm thì chúng ta tin và đăng báo nhưng ngày mai thông tin đấy là sai, ai chịu trách nhiệm?

Tóm lại, tôi đề nghị nếu có sửa Nghị định 159 thì nên để tòa án là cơ quan xác định tính đúng sai của thông tin trên báo chí chứ không phải là chúng ta cứ để cách xác định như thế này thì chẳng khác nào các bộ ngành vừa đá bóng vừa thổi còi.


Luật sư Trần Vũ Hải (văn phòng Luật sư Trần Vũ Hải): Chúng tôi khá ngạc nhiên khi mức xử phạt đối với báo chí và nhà báo đã tăng hẳn so với trước. Đặc biệt nhà báo có thể bị phạt đến một 100 triệu đồng và cơ quan báo chí có thể bị phạt đến hai trăm triệu đồng. Theo chúng tôi, riêng với các nhà báo, thì đó là hình phạt lớn và có thể là họ chấm dứt nghề nghiệp. Còn đối với báo, mức hai trăm triệu đồng có thể ảnh hưởng đến các báo nhỏ.

Theo chúng tôi, đối với hành vi đăng không đúng, sai sự thật của báo chí cũng cần phạt, nhưng xử phạt phải có mức độ, căn cứ độ lan toả của tờ báo, bài báo đó cũng như tương xứng với mức phạt dành riêng cho các cơ quan nhà nước và các công chức mà không phát ngôn kịp thời và đầy đủ cho dư luận. Chúng ta thấy rằng, hiện nay phát ngôn không đúng, không phát ngôn thì phạt từ 200 – 500.000 đồng thì tại sao nhà báo lại phạt đến một trăm triệu đồng? Chúng tôi đề nghị cân bằng việc đó.

Cá nhân tôi cho rằng đối với việc phạt, chúng ta không coi phạt là mục đích chính mà chúng ta coi là phải coi rằng việc hạn chế việc báo chí đăng thông tin sai, đồng thời buộc cơ quan chức năng phải phát ngôn cung cấp thông tin kịp thời và đó là mục đích của chúng ta. Còn đối với những trường hợp nghiệm trọng, chúng tôi nghĩ rằng là nên giành quyền cho những người được coi là bị ảnh hưởng, dù đó là quan chức, dân thường, hay là doanh nghiệp hay các cơ quan nhà nước có khả năng khởi kiện lại để đòi bồi thường thiệt hại mà họ cho là nghiêm trọng và gây ra đối với họ.

Còn trong trường hợp nào đó, thì chúng tôi nghĩ rằng nếu mà chúng ta tiếp tục giữ như hiện nay thì chúng tôi đề xuất rằng nên chia mức phạt làm hai phần: Mức bình thường từ 1 đến 10 triệu đồng đối với nhà báo và từ 2 đến 20 triệu đồng đối với cơ quan báo chí và cái này còn phụ thuộc vào mức độ lan toả của bài báo cũng như độ lớn của cơ quan báo chí, ví dụ đối với Đài Truyền hình lớn khác với một báo nhỏ thì rõ ràng mức độ phạt phải khác. Ngoài ra, nếu muốn phạt nặng thì đó là trường hợp đặc biệt, do trường hợp đặc biệt như vậy thì phải có một hội đồng giám định độc lập, gồm những thành viên độc lập của xã hội, cũng như các chuyên gia của nhà nước độc lập với báo đó và độc lập với các cơ quan mà cho rằng gây ảnh hưởng. Hội đồng độc lập, giám định đó sẽ cho rằng trường hợp đó có nghiêm trọng hay không và họ đưa ra các nhận xét. Căn cứ vào điều đó thì mới xử phạt được, chứ không phải căn cứ vào quan điểm chủ quan của một quan chức nào đó, của một cơ quan nào đó rồi chúng ta ra quyết định xử phạt với nhà báo và cơ quan báo chí.



Nhà báo Thu Lương - Báo Thương hiệu và Công luận: Nghị định 51 hướng dẫn thi hành Luật báo chí tại điều 9 có quy định rõ về cơ quan có thẩm quyền quản lý nhà nước về báo chí là Bộ Thông tin truyền thông. Vì vậy, việc Nghị định 159 cho phép các cơ quan ban ngành khác có quyền xử phạt hành chính đối với báo chí nhà báo, tôi thiết nghĩ, là không đúng quy định của pháp luật. Bởi lẽ mỗi ban ngành, khi ban hành quy định lại yêu cầu báo chí phải tuân thủ theo quy định luật của từng ngành trong khi báo chí có những quy định về nghiệp vụ riêng thì lại không được đề cập.

Thẩm quyền xử phạt báo chí vốn được Chính phủ giao cho Bộ TT&TT và chỉ thanh tra của ngành đấy mới có quyền xử phạt báo chí. Bây giờ lại cho phép các bộ ngành khác phạt báo chí đưa tin về lĩnh vực của ngành đó thì có khách quan không?

Hơn nữa, theo quy định của pháp luật thì trước khi ban hành các quy định này, lẽ ra Bộ Tư pháp phải công khai dự thảo, xin ý kiến những đối tượng bị điều chỉnh. Tuy nhiên, đến tận bây giờ rất nhiều người làm báo như tôi mới biết thông tin này chứ suốt quá trình xây dựng là chúng tôi không hề biết.

Tôi cũng đề nghị Bộ Tư pháp có chế tài rõ ràng, để các bộ ngành, cơ quan hành chính trung ương và địa phương phải cung cấp thông tin cho chúng tôi theo đúng quy định của pháp luật vì nhiều cơ quan nhà nước không cung cấp thông tin cho báo chí khiến công việc của chúng tôi rất khó khăn.



Ngô Thị Thu Hà, Trung tâm Hỗ trợ Giáo dục và Nâng cao Năng lực cho Phụ nữ: Tôi quan tâm và muốn đề cập đến vai trò phản biện và giám sát của báo chí cũng như quá trình thực hiện các cam kết quốc tế của Việt Nam về thúc đẩy tự do báo chí và vai trò giám sát của báo chí. Theo cơ chế thời điểm định kỳ toàn cầu của Liên Hợp quốc, thì 2009 Việt Nam không chấp thuận các kiến nghị cho phép truyền thông có vai trò giám sát xã hội. Nhưng cho đến cam kết 2014, thì Việt Nam đã gần như là ghi nhận toàn bộ các kiến nghị liên quan đến tự do của báo chí.

Chúng ta đã cam kết sửa các điều 79, 88, 258 trong bộ luật hình sự theo hướng là thúc đẩy tự do thông tin và tự do ngôn luận.

Vì vậy, nếu như để vai trò xử phạt báo chí thuộc về các bộ ngành có liên quan tôi cho rằng chúng ta ta đang có những chế định ngược lại với cái mà chúng ta đang hướng đến.

Chúng ta đang thúc đẩy nhà nước pháp quyền, vì vậy việc thông tin trên báo chí đúng hay sai thì phải có một cơ quan trọng tài để đưa ra phán quyết. Cơ quan đó có thể là tòa án như ý kiến của đại diện báo Giáo dục Việt Nam hoặc như ý kiến của anh Vũ Hải thì đó có thể là một hội đồng độc lập thay vì các bộ ban ngành lại tự đưa ra phán quyết đúng hay sai rồi đưa ra mức xử phạt.

Quay trở lại vấn đề các bộ ngành xử phạt báo chí rồi thì vai trò giám sát và phản biện của báo chí sẽ như thế nào đây. Đây là cái mà chúng tôi rất quan tâm.



Luật sư Nguyễn Thế Truyền (Công ty Luật hợp danh Thiên Thanh): Hội thảo này đề cập đến nhiều khía cạnh xung quanh việc xử phạt thông tin sai trên báo chí. Tuy nhiên, tôi quan tâm xin chỉ đề cập đến vấn đề thẩm quyền như anh Tước, Phó Tổng Biên tập báo Giáo dục Việt Nam vừa đề cập, là cơ quan nào nên đứng ra phán quyết tính đúng sai của thông tin trên báo chí và ra quyết định xử phạt.

Tôi đồng ý với ý kiến anh Tước kiến nghị là cơ quan này nên là Tòa án chứ không phải là Bộ Thông tin - Truyền thông như ý kiến của các anh chị khác.

Cụ thể, như các vị vừa trao đổi, tất cả các bộ ban ngành, ít nhất là 8 cơ quan đã ban hành nghị định xử phạt nhà báo, cứ mỗi lần có vấn đề động đến họ (trên báo chí) là họ sẽ thu thập chứng cứ lấy biên bản. Việc làm này hoàn toàn là việc của họ. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là các cơ quan, bộ, ban, ngành này lấy thẩm quyền ở đâu để ra yêu cầu triệu tập nhà báo lên làm việc, thu thập, lập biên bản để đề xuất cho Bộ TT-TT phạt?

Câu hỏi tiếp theo: Bộ Thông tin & Truyền thông là người ra quyết định xử phạt, vậy Bộ Thông tin & Truyền thông có đủ thẩm quyền để phủ quyết biên bản kia nếu biên bản đó là sai không? Nếu như Bộ TT-TT được quyền phủ quyết thì chúng ta giải quyết từ họ. Ví dụ như Bộ Giáo Dục cứ việc lập biên bản nhưng khi Bộ TT-TT thanh tra, thẩm tra lại thấy thông tin trên báo không sai thì Bộ TT-TT có được quyền phủ quyết không? Chắc chắn là không phải không? Nếu không thì có nghĩa là sau khi các bộ ngành khác lập biên bản, chuyển Bộ TT-TT thì Bộ TT-TT cứ thế thực hiện. Đây chính là câu chuyện thẩm quyền. Bởi vì nói đến văn bản quy phạm pháp luật là nói đến hình thức, nói đến thẩm quyền. Thẩm quyền của Bộ TT-TT trong việc này đến đâu? Hay cũng chỉ ngang bằng các cơ quan khác?

Trong khi chúng ta cứ loay hoay đi tìm cơ quan nào đủ thẩm quyền để trao quyền mà không chồng chéo về quản lý nhà nước thì lại bỏ qua Tòa án - cơ quan hiện có đầy đủ thẩm quyền để thực hiện những điều này.

Theo tôi biết thì chưa một nhà báo nào hay một cơ quan báo chí nào từng khiếu nại, khởi kiện một cơ quan nhà nước ra tòa vì không cung cấp thông tin trong khi các bạn hoàn toàn có đầy đủ quyền để thực hiện điều này.

Các Bộ cũng có thể sử dụng biện pháp này thay cho việc ban hành hàng loạt các nghị định. Chẳng hạn, nếu bà Kim Tiến của Bộ Y tế bị đưa thông tin không chính xác thì bà có quyền khởi kiện tờ báo, nhà báo đưa tin sai với tư cách cá nhân hoặc cũng có thể với tư cách của một Bộ ra tòa.

Vì vậy, tôi cho rằng, điều đầu tiên là chúng ta hãy sử dụng quyền năng pháp luật đang giao cho chúng ta đã rồi hẵng nghĩ đến việc soạn thảo các nghị định, văn bản khác.

Còn về các nghị định đã ban hành, có người nói là ban hành rồi thì thu hồi thế nào? Xin trả lời là trong 10 tháng đầu năm 2014 thôi mà đã có tới 10.000 văn bản bị tuýt còi, tức là mỗi ngày chúng ta có 30 văn bản bị tuýt còi. Vậy thì việc có thêm 1,2 văn bản bị tuýt còi tôi cho rằng cũng là bình thường.

NHỮNG CON SỐ "BIẾT NÓI"

- Tổng số đại biểu tham dự hội thảo: 97 người, bao gồm:

+ Đại diện các cơ quan Đảng, nhà nước: Ban Tuyên giáo TƯ, Bộ Tư pháp, Bộ Y tế, Bộ Tài chính, Bộ Xây dựng, Bộ TT-TT;

+ Đại diện các cơ quan báo chí Trung ương và Hà Nội;

+ Luật sư, chuyên gia pháp lý;

+ Đại diện tổ chức xã hội.

- Số đại biểu phát biểu ý kiến trực tiếp: 10 người

- Ý kiến phát biểu gián tiếp: 1 người (qua video)

- Số người cho ý kiến bằng văn bản: 46 người, trong đó:

+ Vấn đề 1: Đề nghị hủy bỏ tất cả các điều khoản quy định về xử phạt nhà báo, cơ quan báo chí ở 08 Nghị định do các Bộ, ngành ban hành, đồng thời không bổ sung thêm Điều 8a như dự thảo và không quy định thẩm quyền xác định hành vi thông tin sai sự thật cho các bộ, ngành:

Vấn đề này có 41 ý kiến đồng ý, tương đương với 90%, 03 người không đồng ý, 01 người không cho ý kiến vì chưa nghiên cứu dự thảo và 01 người cho rằng nên xây dựng nghị định mới.

+ Vấn đề 2: Thống nhất giao một đầu mối là Bộ TT&TT xác định và xử phạt hành vi thông tin sai sự thật theo Nghị định 159/2013/NĐ-CP ngày 12/11/2013 về xử phạt VPHC trong hoạt động báo chí xuất bản:

Vấn đề này có 39 người đồng ý, tương đương 85%, chỉ có 03 người không đồng ý. Đáng lưu ý là có 04 người có ý kiến khác, trong đó, 03 người đề xuất cơ quan phán quyết vấn đề này nên là tòa án, 01 người cho rằng nên giao việc này cho một hội đồng độc lập.

+ Vấn đề 3: Bổ sung chế tài đối với cơ quan nhà nước vào Điều 9 Nghị định 159/2013/NĐ-CP ngày 12/11/2013 về xử phạt VPHC trong hoạt động báo chí xuất bản khi có 03 hành vi sau: Chậm cung cấp thông tin; Cung cấp thông tin sai; Cung cấp thông tin không đầy đủ:

Vấn đề này nhận được sự đồng ý của 45 người, tương đương 98%, không ai không đồng ý và chỉ 1 người chọn phương án ý kiến khác. Một số đại biểu còn đề xuất mức phạt đối với các hành vi này từ 100.000 - 10.00.000đ hoặc cách chức, chấm dứt hợp đồng lao động đối với công chức cố tình vi phạm nghĩa vụ cung cấp thông tin.


* Cập nhật thông tin:

Sau khi Hội thảo kết thúc, đại diện Bộ Tài chính đã liên hệ với Ban Tổ chức và có đề nghị Ban Tổ chức đính chính hai chi tiết: Thứ nhất, tại thời điểm ra quyết định giảm giá xăng dầu hôm 21/1/2015 mà nhà báo Mai Phan Lợi có đề cập trong Hội thảo thì đơn vị chịu trách nhiệm về việc ra quyết định điều chỉnh giá xăng dầu là Bộ Công thương chứ không phải Bộ Tài chính.

Tuy nhiên theo xác minh của Ban Tổ chức thì Bộ Tài chính là đơn vị chịu trách nhiệm điều chỉnh thuế nhập khẩu xăng dầu - một yếu tố có tác động trực tiếp đến giá xăng dầu bán lẻ. Và sở dĩ Bộ Công thương phải thay đổi mức giảm giá xăng dầu từ 1.400 đồng/lít lúc trưa ngày 21/1 thành 1.900 đồng sau đó ít giờ đồng hồ là bởi Bộ Tài chính đã bất ngờ thay đổi mức thuế nhập khẩu xăng dầu vào phút cuối. (Tham khảo bài viết: Loạn giá xăng vì Bộ trưởng Bộ Tài chính muốn giữ ‘‘chữ tín’’ trên báo điện tử Vietnamnet).

Ảnh chụp màn hình bài viết trên Vietnamnet về việc Bộ Tài chính bất chợt thay đổi mức thuế nhập khẩu xăng dầu, dẫn đến việc Bộ Công thương phải công bố lại mức giảm giá xăng hôm 21/1.

Vấn đề thứ hai mà vị đại diện Bộ Tài chính đề cập là: Mức phạt tới 100 triệu đồng đối với nhà báo đưa thông tin sai sự thật trên báo chí mà Bộ Tài chính đưa ra chỉ áp dụng đối với những thông tin sai gây ảnh hưởng nghiêm trọng, hoang mang dư luận và xáo trộn xã hội.

Tuy nhiên, lý lẽ mà đại diện Bộ Tài chính đưa ra là không thuyết phục bởi lẽ không có căn cứ nào để khẳng định rằng thông tin sai về lĩnh vực tài chính thì nghiêm trọng hay gây tác động xấu hơn so với các lĩnh vực khác. Bởi lẽ nếu Bộ Tài chính cho rằng thông tin sai trong lĩnh vực tài chính có thể gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng thì các bộ, ngành khác cũng có thể đưa ra lập luận tương tự và cho rằng thông tin sai trong lĩnh vực Giáo dục, Quốc phòng, Y tế,... cũng cần phải phạt thật nặng. Vì vậy, mức phạt tới 100 triệu đồng đối với nhà báo đưa tin sai sự thật về các lĩnh vực thuộc quyền quản lý của Bộ Tài chính, cao gấp vài chục lần so với mức phạt từ 3-5 triệu đồng của một số bộ, ngành khác và cao gấp 200 lần so với mức phạt cao nhất được áp dụng cho các quan chức nhà nước vi phạm quy chế phát ngôn (hiện ở mức 200.000 - 500.000đồng), là hoàn toàn không phù hợp.

Một số hình ảnh tại Hội thảo:











Tổng hợp một số bài viết trên các báo, trang tin về hội thảo:




- Báo Người Lao động: Cần công minh khi xử phạt báo chí

- Báo Pháp luật TPHCM: Phạt báo chí: Phải công bằng

- Báo Quân đội Nhân dân: Hội thảo về quyền xử phạt báo chí
















Đối tác